Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

4 Pages<1234>
Options
Go to last post Go to first unread
User: Diễm Thu
#21 Posted : Tuesday, March 19, 2013 5:14:33 AM(UTC)

Quay trở lại thời còn đi học ở Saigon.

Nhóm bạn của tôi gồm mười mấy đứa. Chơi chung với nhau thân thiết, cùng học , cùng chơi, cùng quậy phá.
Tụi nó tụ tập trên nhà tôi , khi thì nấu món ăn, khi thì tập kịch để biễu diễn dự thi theo phong trào của nhà trường khi đi cắm trại hàng năm.

Có một tên , biệt hiệu là " bác 7" vì ở nhà nó thứ bảy, út ét đó mà. Nó học chung cùng lớp nhưng chẳng mấy khi tham gia chơi với ai, nó lúc nào cũng tỏ vẻ xa lạ, ngăn cách với chúng tôi lắm.
Rồi tự dưng nó lại gia nhập bọn, cả đám còn phải gọi nó bằng " bác 7 ", mà thật sự thì nó cũng lớn hơn chúng tôi 2 tuổi lận đó.
Nó là con trai mà trắng bóc, tóc tai gọn gàng, quần áo chỉnh tề, gương mặt hơi lạnh, không thấy nụ cười nhìn hách dịch thì thôi !
Mấy nhỏ con gái trong lớp hay dành nhau chép bài dùm cho nó, đôi lần tôi còn thấy nó đi chơi hò hẹn với mấy đứa con gái lớp khác nữa chứ.
Nó học không giỏi, lại hay cúp cua nên " nằm ngoài ánh mắt hình viên đạn " của tôi. Thế mà đám con trai trong nhóm cứ rủ rê nó cùng chơi, rủ nó vào nhóm mà còn " phong " làm thủ lĩnh mới tức chứ !

Từ ngày có nó gia nhập nhóm tự nhiên lại gây ra sự xáo trộn.
Mấy nhỏ kia trước giờ chơi chung với nó giờ chuyển qua khẩu chiến với nhau, lảm nhảm mấy lời khó nghe mà cũng chẳng hiểu tại vì sao ? Để làm gì ? Con gái đúng là phức tạp nhỉ ? Mà tôi cũng là con gái mà .

Một ngày kia, trong hộc bàn của tôi xuất hiện một bao thư, ghi rõ tên người nhận là tôi !! Gì mà bí ẩn vậy nè ? Ai gởi ? Gởi làm gì ?
Tôi quay ra đằng sau hỏi :

_ Ai gởi thư cho tui dzậy ?
_ Mở ra coi thì biết chứ gì ?
_ tự nhiên có thư ngay trong lớp, chắc có ma quá ...ha..ha..ha..

Tôi cười vang, vừa mở thư ra xem trước bao nhiêu cái đầu đang chúi vào tò mò......

Mèn đét quỷ thần ơi, cả tờ giấy to mà chỉ viết có mỗi 1 câu : " trong lớp ai tôi cũng quý, mà người tôi quý nhất là Diễm Thu , cô nàng bé nhỏ nhưng giọng nói không nhỏ, cô nàng mắt bự bồ câu mơ huyền ( mờ ), cô nàng yêu dấu mà tôi nhìn giống con gấu "!!!!!

Bất ngờ quá xá, mặt mày đỏ bừng bừng , tụi bạn giựt nhau tờ giấy, xem rồi suy đoán " của thằng Y, thằng X...".
Tên mắc dịch nào đã làm tôi trở thành đề tài cho lũ quỷ yêu ma kia cười rần rần vậy nè ?

Chuông reng, báo hiệu vào tiết học. Tụi nó nén cười mà thỉnh thoảng vẫn cứ nghe tiếng rúc rích.

_ Diễm Thu lên trả bài.

Dường như hết nhịn nổi, tụi nó phá lên cười, vừa đập bàn vừa huýt sáo khi cô giáo bộ môn kêu tôi lên trả bài trong tiết học.
Bước lên bục giảng mà không dám nhìn xuống dưới, đứa nào cũng đang nhe răng trêu chọc thấy mà ghét ghê luôn .

_ Lớp các em hôm nay có gì mà vui vậy ? Tiếng cô giáo hỏi .
_ Cô ơi, hôm nay có đứa nhận được thư tình...ha..hi..hi...

Cô giáo kêu tôi trả bài , mọi lần tôi trả lời ro ro mà sao hôm nay cứ ấp úng, lấp vấp.....phần thêm tụi nó chọc ghẹo nên quê quá mà quên mất bài học.

Cô giáo cũng cười khi đọc tờ giấy đó, cô tha cho tôi và bảo kỳ tới sẽ trả bài lại.
Tan buổi học , về nhà tôi đọc lại tờ giấy đó , tự hỏi " tên nào đây ?" Tôi mà biết được sẽ ...xé xác nó ra thành chà bông !!


Nhóm bạn của tôi hợp nhau ở sự ham vui, có đứa học giỏi, đứa học khá và cũng có đứa học trung bình. Điều này không quan trọng, không phân chia tình bạn.
Có trai có gái . Đi đâu cũng rủ nhau.
Rủ nhau cùng học nhảy đầm, học thì ở nhà tôi, thực hành thì tụi con trai lén đi riêng ở nhà văn hoá thanh niên vì theo tụi nó nói " nhảy với mấy bà ...mất hứng !!".

Tên " bác 7 " út ét từ ngày " đăng ký làm thành viên " nhóm tôi tự nhiên trở thành thủ lĩnh. Ý kiến của nó là quyết định cuối cùng, mà nó có gì hay hơn tụi tôi đâu ? Chỉ có già hơn mà thôi, già hơn 2 tuổi lận !
Trước đó tôi đang chơi với 2 tên Hưng và Khương, tương đối thân thiết. Rồi không biết có vấn đề gì gì giữa bọn con trai với nhau mà tụi nó họp riêng để đưa ra quyết định " khai trừ" 2 tên kia ?! Những lý do không hợp tình hợp lý chút nào nên tôi không đồng ý.

Trước giờ tôi đã không chú ý tới " bác 7" nay thêm sự kiện này càng thêm ...không ưa nó!
Tôi "kênh xì po " nó ,nó " phớt tỉnh ăng lê" tôi...
Tôi liếc xéo nó ........nó cười nhếch mép ......
Tôi giận lây luôn mấy đứa còn lại trong nhóm nên chủ động xin cô chủ nhiệm cho đổi xuống bàn ở phía sau, không thèm nói chuyện với bọn nó nữa.

Thế nhưng nào có yên thân.
Tôi lên bảng trả bài, bước ra khỏi bàn là nghe có tiếng cười ré lên ........trả bài xong quay về mới biết sau lưng mình là tờ giấy dán lên áo có dòng chữ " hàng quá đát....bán rẻ ", bữa khác lại là " tìm chồng gấp "........đứa quái quỷ nào cứ khiêu chiến với tôi hoài !


Bất thình lình tôi ngã bệnh.
Nhiều lần phải nhờ các bạn đưa về nhà giữa giờ học.
Đó là khoảng thời gian tôi lẻ loi cô độc trong chính gia đình của mình. Vì tủi thân nên tôi không hé môi , không nói nữa lời về tình trạng sức khỏe, chẳng nói bất cứ điều gì !

Tôi vẫn đều đặn đi học, nhưng không còn phá phách như trước nữa mà trầm lặng hẳn đi.
Cô giáo chủ nhiệm và bạn lớp phó đến tận nhà báo cho papa tôi biết chuyện. Papa lại nói với maman......

Tôi phải đi khám bệnh. Phải làm xét nghiệm trong 7 ngày liên tục, bệnh viện thì xa mà mỗi sáng sớm yêu cầu tôi phải có mặt.
Cũng chẳng ai quan tâm đưa tôi đi.......
Tôi kể qua tình hình cho mấy đứa bạn , vừa buồn vừa lo vừa tủi !

Hôm ấy trời còn chưa sáng rõ, sương sớm còn mờ đọng , se lạnh.......tôi mới vừa bước xuống cầu thang lô 10 và ngạc nhiên khi nhìn thấy tên " bác 7 " đang ngồi trên yên xe đạp, phì phèo điếu thuốc trên môi . Hứ, còn đi học mà bày đặt hút thuốc nữa chứ.

Tên " bác 7 " út ét đứng lên , nó mỉm cười với tôi :

_ Nè, lên đây tui chở cho mà đi khám bệnh .
_ Ủa, bộ đứng đây chờ tui đó hả ?
_ Chớ giờ này tự nhiên đứng đây chi .

Bình thường tôi với nó đâu có ưa nhau, giờ mà để nó chở đi thì kỳ quá, bệnh viện Triều châu lại quá xa.....

_ Leo lên lẹ dùm cái đi.

Nói dứt câu là nó đẩy tôi ngồi lên yên xe. Đoạn đường thì dài , nó cắm cúi đạp xe, tôi ngồi phía sau im re ......
Đoạn đường về cũng y xì như thế, chẳng đứa nào thèm nói chuyện với nhau.

_ Rồi, tới nơi , xuống xe đi.
_ Từ từ chớ, làm gì hối dữ vậy. Đừng mong tui cám ơn nha.
_ Đây không thèm. Vô lớp cấm nói với tụi nó đó, ngày mai tui qua chở đi tiếp.

Nói rồi nó quay đầu xe chạy mất tiêu.
Buổi trưa hôm đó đi học tôi nhìn thấy nó đang chơi đá cầu cùng với bọn con trai, nó vẫn làm lơ như không thấy tôi, không biết không quen........
Tuần lễ đó nhanh chóng trôi qua, tôi có nói chuyện với nó vài câu, cám ơn nó đã giúp tôi vì thật sự nếu phải đi một mình thì tôi sợ lắm.

Nó chỉ nói lại một câu " mình là bạn bè mà ".



Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: karaokeViet
#22 Posted : Tuesday, March 19, 2013 8:33:37 AM(UTC)
mình mà có ở trong lớp đó chắc cũng phải cười khúc khíc thôi vì cái nầy quen thuộc quá mà ...[biggrin]

bắt đầu gay cấn đây ...
User: Diễm Thu
#23 Posted : Wednesday, March 20, 2013 5:05:07 AM(UTC)
Originally Posted by: karaokeViet Go to Quoted Post
mình mà có ở trong lớp đó chắc cũng phải cười khúc khíc thôi vì cái nầy quen thuộc quá mà ...[biggrin]

bắt đầu gay cấn đây ...


hì hì...tuổi học trò ai cũng có 1 thời hen !
Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: Doremi
#24 Posted : Wednesday, March 20, 2013 5:14:16 PM(UTC)
DT viết tự truyện hay quá như mà xoay tới xoay lui nhiều quá mỏi cả cổ kakaka tiếp tục nhe
User: Diễm Thu
#25 Posted : Wednesday, March 20, 2013 6:31:12 PM(UTC)
Originally Posted by: Doremi Go to Quoted Post
DT viết tự truyện hay quá như mà xoay tới xoay lui nhiều quá mỏi cả cổ kakaka tiếp tục nhe



hahaha....vậy đừng có xoay hen, nằm yên 1 chỗ đọc thôi há [lol] [laugh]
Thanks doremi đã ghé đọc và bị mỏi cổ [biggrin]
Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: Diễm Thu
#26 Posted : Thursday, March 21, 2013 5:47:04 AM(UTC)

Ở Paris,
Tôi đi làm việc cho tập đoàn TATI, vị trí ban đầu là nhân viên phòng tiếp thị và dần được chuyển sang vị trí đào tạo nhân viên mới, ở khâu này tôi phải cố gắng nhiều hơn vì tụi đầm không dễ để một người châu á hướng dẫn, chỉ dạy cho họ.
Cho dù họ không phục nhưng vẫn cứ phải làm theo tôi nếu không muốn bị mời ra khỏi cửa. Đó cũng là giai đoạn rực rỡ trong sự nghiệp của tôi , có được uy tín của PDG, chefs bộ phận, của đồng nghiệp . Tôi tận tâm tận lực cho công việc, luôn nở trên môi nụ cười theo " chiến lược " trong kinh doanh thương mại.

Ngày tháng qua đi, những tưởng vẫn đều đều với cuộc sống bên ấy, với những sinh hoạt cùng bạn bè, gia đình, cousins cousines...., với những dịp nghĩ hè rong ruỗi vòng quanh mấy nước Châu âu lân cận, leo núi Chamonix, tham quan thảm hoa tại Grande Place - Bruxelles, đi biển ấm áp tận biên giới Ý- Pháp.

Thú tiêu khiển của tôi còn là canh mỗi thứ sáu hàng tuần chạy ra Vietnam Diffusion mua báo từ VN chuyển sang, đọc tin trong nước mà lòng nôn nao nhớ lắm. Những hình ảnh về Tết nguyên đán, về trung thu......đều làm tôi bồi hồi.
Tết tha phương nằm nhà bật CD nghe mấy bài như Đón xuân Nay Nhớ Xuân Xưa, hay như Xuân Này Con Không Về là ôi thôi....!!

Và tôi quay về Saigon chơi lần đầu tiên trên chuyến bay của hàng không hòang gia Holland- KLM.


Buổi sáng đầu tiên ở Saigon......náo nức hớn hở cứ như ngày xưa được dẫn đi chơi Sở thú vậy.
Cả đêm không ngủ mà tôi tỉnh như sáo.
" Bác 7" đón tôi từ sân bay chiều hôm trước và hôm nay tiếp tục " làm tài xế" chở tôi về lại nơi phố cũ mà tôi từng cư ngụ.
Dọc đường đi tôi cứ như người nhà quê lên tỉnh vậy ! Thấy quang cảnh xung quanh có nhiều thay đổi, thấy xe cộ đông đúc hơn, thấy nhiều nơi xây mới hơn.......nhưng điểm không thay đổi là người Saigon chạy ngoài đường còn bận đồ bộ , bận xà lỏn.....xô bồ xô bộn quá chừng.

Về đến cầu Kinh, cây cầu độc nhất đi vào cư xá , tôi nói " bác 7" chạy xe chầm chậm lại........thật chậm cho tôi được ngắm nhìn lại nơi xưa chốn cũ.
Vòng sang khu chợ , ồ, giờ đã được xây cao hơn rồi đó. Có cao hơn nhưng vẫn lụp xụp thấp tè.
Qua khu 2, đảo một vòng quanh lô 1 , tôi nhìn thấy ngôi nhà cũ , nhìn thấy vài người hàng xóm cũ...... tôi đi đến lô 10.......gặp lại nhiều đứa bạn cũ trong Lũ quỷ nhỏ ngày ấy.....

Trời Saigon nóng quá, đang từ xứ lạnh về gặp cái nóng cực kỳ của tháng 3 nên đứ đừ, như chết giấc....không ăn nổi món gì mà chỉ toàn uống nước .
Phải mất gần 2 tuần lễ tôi mới bắt nhịp lại được với cuộc sống nơi này.

Hẹn gặp bạn bè, một buổi tiệc thân mật kéo dài từ sáng đến chiều tôi tại quán Gió dưới Bình Quới.

_ Trời ơi, con quỷ cái kia ...
_ Đồ quỷ đực, khoẻ không mày

Tiếng lao nhao chào hỏi, tiếng cười tiếng hét inh ỏi.....
Tôi quây quần trong vòng tay bè bạn, không kịp ngồi, cũng không kịp có thời gian nói chuyện riêng với đứa nào.....tay bắt mặt mừng thắm thiết.
Nhân dịp này bạn bè cũ mới có dịp gặp lại nhau, nói chuyện vui vô cùng, nổ như " bắp rang bơ ", có vài bạn tôi không biết là ai nhưng không hề gì , miễn là bạn cũ của lớp P có nghĩa là bạn của tôi rồi.

Ngày hôm đó , chúng tôi uống Heineken thật nhiều, mà chẳng đứa nào say .
Tôi liên tục di chuyển, vừa chụp hình chung với các bạn, vửa kể chuyện, vừa trả lời những câu hỏi tới tấp.....có gì lạ đâu, bởi vì tôi là đứa đầu tiên trong lớp về nước kia mà.

_ Ê cho hỏi nhen, ở bên đó sao bà ốm nhách vậy ?
_ vô duyên nhen, mấy người lạc hậu ghê , vậy gọi là mode đó.
_ giống con khô mực thì có.

Miên Trường dạo đàn và yêu cầu tôi hát , nó với tôi vốn vẫn hay thích cùng nhau đàn ca.......

_ Sao giờ bà hát dở tệ ?
_ nè, có bao giờ ông khen tui hát hay đâu !

Cuộc vui kéo dài, bạn bè cũng dần dần " rơi rụng "......hẹn nhau tuần sau đi Bửu Long, nơi mà khi còn dưới mái trường phổ thông chúng tôi đều chọn để cắm trại.
Tiếp tục vui chơi, tiếp tục rong ruỗi trên đường phố, trên xa lộ....đứa nào cũng có xe gắn máy nên đi không còn mệt như trước nữa........


Tôi đã có một tuần lễ bên bạn bè, ngày nào cũng đi chơi, ngày nào cũng ăn uống.
Thấm thoát mà cũng đã qua 5 tuần lễ vacances, phải quay về Paris.
Bạn bè đưa tiễn tôi tận sân bay, những cái bắt tay, những cái ôm choàng thân thiết. Tôi bước vào khu vực cách ly ...rồi lại bước ra , " bác 7" nói nhỏ vào tai tôi " em lại quay về nữa nhé ".......

Yên vị trên chuyến bay KLM quen thuộc, lòng tôi bồi hồi cảm xúc, mới vừa lúc nãy đây thôi còn đông đủ bạn bè.....giờ mình tôi với cuộc hành trình dài .
Máy bay cất cánh, lại ép tôi sát vào thành ghế, tai ù đi .
Tạm biệt Saigon, tạm biệt bạn bè, tạm biệt ...


Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: karaokeViet
#27 Posted : Thursday, March 21, 2013 8:44:31 AM(UTC)
_ Ê cho hỏi nhen, ở bên đó sao bà ốm nhách vậy ?
_ vô duyên nhen, mấy người lạc hậu ghê , vậy gọi là mode đó.
_ giống con khô mực thì có.

cái nầy họ nói đúng đó. nhìn cái hình DT chụp tại nhà kiếng là biết rồi

DT về còn gặp lại bạn bè là vui rồi.
Mình đi lâu quá về chẵng còn ai. hic hic. ..
User: Diễm Thu
#28 Posted : Thursday, March 21, 2013 9:49:09 PM(UTC)
hahahaha........kệ tui à nha, tui ốm như con khô mực vậy đó cho đẹp mừ , nhìn xa xa giống sân bay lắm [cuoi 2]
Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: Diễm Thu
#29 Posted : Friday, March 22, 2013 6:23:23 AM(UTC)


Tôi có quê ngoại ở Tam bình tỉnh Vĩnh Long.
Từ nhỏ đến lớn ít khi về quê chơi lắm, chỉ có dịp hè hay theo bà ngoại đi chơi và sau này có lần duy nhất về ở lâu một tháng .

Tôi ở chơi nhà bà năm, em của ông ngoại.
Bà có người con lai da đen xin về nuôi từ cô nhi viện. Con nhỏ này lớn hơn tôi 1 tuổi , tóc nó nâu nâu mà xoăn tít như râu bắp, nó phải cột tóc thật chặt rồi kẹp đủ thứ màu sắc lên đầu giữ nếp tóc lại. Nó đen thui, đen thủi, hàm răng trắng bóc nhưng đưa ra trước như cái bàn nạo dừa.
Nó làm biếng cũng thuộc hàng " đẳng cấp", cứ lẻn đi chơi hoài.
Từ ngày có tôi về ở chung trong nhà là nó " nhường " hết công việc cho tôi làm. Nó quên mất là tôi đi hè nghĩ ngơi, vui chơi chứ không phải làm " đấy tớ " à nhen.

Sáng sớm mới 5g đã bị mấy con gà gáy ò ó o đánh thức , ngáy ngủ mà cũng phải dậy. Tôi đi bộ từ nhà ra bến đò, đi qua sông. Ông lái đò là cậu bà con của tôi, tên là Tửng mà tôi phải gọi là cậu hai Tửng.

Nhờ ổng chở qua sông cũng tuỳ bữa, bữa nào ổng không lên cơn thì ổng vui vẽ tỉnh táo chèo tam bản đưa qua, bữa nào ổng không vui là hăm he:

_ Tao cho mày rớt xuống sông bây giờ !
_ Con không có biết lội đâu .
_ mày là con cái nhà ai ??

Tội nghiệp ổng không được bình thường, nhưng nể nang ông bà ngoại tôi lắm, nghe tôi nói là cháu ông bà là ổng im re, đưa tôi qua sông rồi nói " khi nào mày về thì kêu tao qua đón ".

Tôi đi qua chợ, ở dưới quê đi bộ mỏi chân thiệt. Đi hoài đi mãi rả cặp giò mới thấy ngôi chợ lèo tèo bày đồ trên những tấm láng kê ngay mặt đất. Tôi thích ăn món gì thì tự mua , người bán không có bao bịch gì cả, cứ cột cục thịt vào sợi dây chuối cho tôi xách tòn teng mang về.....
Tôi thích ghé hàng bán bánh tầm nước cốt dừa, bữa nào cũng ghé hàng đó làm cho 1 dĩa đâỳ.

Khí hậu dưới quê trong lành , mát mẽ, tôi ăn được rất nhiều cơm, 4 chén mỗi bữa, ăn thêm xoài cát, trái cây trong vườn, uống dừa mỗi ngày.......tôi còn phụ tước vỏ khoai mì, ngâm nước rửa , đi xay nhuyễn rồi chà cho lóng thành cặn đặc quẹo, sau đó phơi khô......đó là qui trình làm bột mì ở Tam bình.
Trưa xế là tôi cùng mấy đứa em bà con nhảy đùng đùng xuống sông, tôi ôm thân cây chuối khoái chí lội lủm tủm......lội xong lên tắm lại bằng nước lóng phèn.....rồi tối đó ngồi đâu là gãi đó. Người tôi đầy mùi sình, hổng có thơm già hết [lol] .


Có một đêm trời sáng trăng, nước sông cạn queo mà dưới quê người ta gọi là nước ròng gì đó. Mấy đứa cháu của bà tư, cũng là em ông ngoại tôi, rủ tôi đi bắt cá.

Chiếc xuồng của tụi nó to hơn tam bản, tụi nó kêu tôi ngồi lên xuồng rồi đẩy tôi ra sông trước nhà. Nước sông rút xuống cạn lắm nên chỉ có đẩy xuồng .

Mấy đứa tụi nó đi một hồi , đứng lúp xúp trong sình bùn canh bắt cá. Trăng sáng mà tôi thì chẳng nhìn thấy cái gì, chỉ ngó tụi nó chụp cá ....có khi 2, 3 đứa xúm lại chụp lung tung rốt cuộc thì ra là khúc cây.......... cười vang cả khúc sông.

Mấy đứa em này chơi với tôi vui lắm, tụi nó chưa hề biết thành phố là gì , chưa hề đặt chân đến Sở thú nên say sưa nghe tôi kể chuyện Saigon dù thỉnh thoảng tôi cũng nổ bốc phét vài chuyện rồi cười thầm khi tụi nó tin sái cổ.

Ngay trước nhà bà tư có sạp nước, nơi đó ban ngày dùng để đãi bột, buổi tối thì tụi con Hạnh, thằng Tấn phải ra đó ngủ canh đồ, tôi cũng ra đó nằm chơi, nghe tụi nó kể chuyện mà tới hồi hấp dẫn tụi nó la lên " có ma kìa " làm tôi sợ quá rút chân bó gối , nhắm tịt mắt rồi hét inh ỏi. Hậu quả là bà năm bắt vô nhà ngủ, không cho nằm ngoài sạp nước nữa " lỡ con ma nó bắt cóc ".

Mùa hè , mưa hoài . Nhà mái lá nghe tiếng mưa rơi lộp bộp thú vị lắm, tiếng ễnh ương rì rì réo réo .......dễ ngủ vô cùng.
Nhưng mấy con rệp thì không ưa tôi, tụi nó cắn ngứa ngáy, tôi gãy muốn thành ghẻ luôn.

Ở mới có 1 tháng mà tôi lên 4 kg, tròn vo như hột mít, da dẻ căng bóng, mặt nọng luôn, ăn như hạm mà.
Nhà hàng xóm kế bên nhà bà năm, chỉ cách con mương nhỏ , có tên Mười cóc hay cười với tôi. Nó thứ 10, còn vì sao tên cóc thì nó không chịu nói, mà nó cũng lại là bà con của tôi nữa, sao mà tôi nhiều bà con quá !!

Nó hay đi chăn trâu, dắt trâu ra bãi cỏ phía sau nhà xong là nó khệ nệ ôm nữa trái mít chín thải lên bãi cỏ, rủ rê tôi ăn.
Ăn thì ăn, tôi mà ngán sao.
Tôi kêu thêm 3 thằng em bà con " ăn phụ ".

Nằm dựa lên vao thân cây dừa ngứa ngứa , nhột nhột cái lưng gần chết nhưng vui lắm, con trâu thong thả nhai cỏ đằng xa xa, thằng Mười cóc nằm dựa góc cây dừa hát ư ử vài câu vọng cổ :

_ anh Mười , làm ơn để cho tui nuốt nổi mấy miếng mít nha.
_ tui hát hay mà
_ hay quá, mắc nghẹn nãy giờ nè.

Có vậy thôi, mà ngày nào nó cũng rủ tôi ra đồng cỏ chơi, nó nói chuyện thiệt thà lắm, bữa nào cũng có món cho tôi ăn, chỉ có sầu riêng thì nó không đem ra mời trong khi nhà nó trống mấy mẫu sầu riêng.

Thằng em bà con của tôi mới đi bán đậu hũ ở chợ về, chạy xộc kiếm tôi :

_ Chị , chị , ga đây tui nói cái này ( thằng này nói âm g chứ không nói đưọc r).
_ Gì đó, nói đại đi.
_ có thứ cho chị nè...

Mèn , nó đưa cho tôi tờ giấy lem luốt, nhìn hoài chẳng hiểu trong đó viết thứ chi ? Lỗi chính tả đầy nhóc, chữ viết thì xấu quắc.

_ Nè, trả nè, chị chẳng đọc được cái gì trong này .
_ để tui đọc cho chị nghe.

Nó ê a đọc....à thì ra đại ý có đứa nào đó muốn làm quen với dân " Sè gòn", muốn nghe kể chuyện thành phố.
Hồi đó việc tôi về quê chơi giống như một sự kiện vậy. Bà con đến thăm, chở theo mấy chục kg gạo ngon cho tôi bồi bổ, ghe máy chở tôi đi chơi vùng sông nước, đi tới nhà nào trong vùng cũng được hỏi han, được ăn...... đó là tôi hưởng ké uy tín từ ông bà ngoại mình.

Mấy đứa hàng xóm nhìn tôi hoài, tụi nó chỉ chỏ bàn tán mỗi khi thấy tôi đi qua , hồi đó những bộ đồ tôi mặc cũng không loè loẹt xanh đỏ tím vàng , kỵ nhất là mặc quần sa ten màu đen trong khi dưới đó ai cũng bận y chang như vậy.


Sống để vui _ Vui để sống ! ( hi hi )

https://www.facebook.com/thu.c.banh.35?fref=ts


User: karaokeViet
#30 Posted : Friday, March 22, 2013 8:24:36 AM(UTC)
.....Ở mới có 1 tháng mà tôi lên 4 kg, tròn vo như hột mít, da dẻ căng bóng, mặt nọng luôn, ăn như hạm mà.

nói mà không có dẫn chứng sao ??? :)
Users browsing this topic
Guest
4 Pages<1234>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.


Powered by YAF. Customized for TKaraoke. Privacy Notice